Mình đã từng cắm trại nhiều lần trước kia, đã từng trải nghiệm cảm giác giữa thiên nhiên, nhưng chuyến đi đêm qua lại mang một sắc thái hoàn toàn khác. Vì đây là lần đầu tiên mình thực hiện Solo Camping, một mình cắm trại giữa màn đêm u tịch thanh vắng.
Hành trình bắt đầu từ quyết định bất chợt
Mọi chuyện bắt đầu từ một quyết định bất chợt, không có kế hoạch cụ thể. 11h30pm, mình lái xe máy xuyên qua màn đêm, lúc này xe cũng gần cạn xăng, điện thoại thì cũng gần hết pin, Thật may mắn trong màn đêm mình tim được cây xăng hiếm hoi mở cửa lúc này, đồng hồ điểm chỉ đúng 0h mình đổ đầy bình xăng và men theo những con đường vắng để tìm đến Hồ Dầu Tiếng. Gió đêm lành lạnh, không gian tĩnh mịch, chỉ có ánh đèn xe soi rọi đường phía trước.

Trong đêm thanh vắng cạnh cánh rừng đi vào bờ hồ lúc này may mắn thay vẫn còn 1 trạm dừng chân mở cửa, mình ghé xạc pin, làm ly cafe và ăn chút gì đó cho ấm bụng rồi tiếp tục tiến về màn đêm lạnh tê tái kèm theo tiếng rít của cây cối xào xạc.
Hơn 2am, Sau 1 chặng đường dài mình đến nơi, một bãi cắm trại từ chối cho vào và 1 bãi đã bị giải tán vì mực nước dâng cao và mùa này cũng hiếm người đi cắm trại. Không nản lòng, mình tiếp tục men theo lối khác, lần mò từng con đường tối, cuối cùng cũng tìm được một bãi đất trống ven hồ theo trí nhớ mà mình đã từng đi trước kia. Chỉ có mình, lều trại, và bầu trời đầy sao.

Tĩnh lặng giữa rừng đêm & Chia sẻ khoảnh khắc
Mọi âm thanh nhỏ nhất cũng vang vọng trong không gian. Mình nằm đó, cảm nhận từng nhịp thở, lắng nghe tiếng nước vỗ bờ, tiếng gió rì rào qua tán cây. Không có sự phấn khích như trước đây, cũng không có nỗi cô đơn, chỉ là một sự yên lặng tuyệt đối.
Lúc đó, mình lấy điện thoại, quay một đoạn video ngắn, chụp vài bức ảnh về trại, khung cảnh xung quanh rồi đăng lên Facebook. Một phần vì muốn lưu lại kỷ niệm, một phần vì cảm thấy giây phút này đáng được sẻ chia.
Sau đó, mình tắt điện thoại, đặt qua một bên, nằm xuống nhắm mắt lại, để tâm trí hoàn toàn đắm chìm vào không gian thiên nhiên. Trong màn đêm cô tịch từng tiếng gió rít, từng giọt sương đọng trên lều, tiếng côn trùng đua nhau í ới, thỉnh thoảng lại có tiếng gì đó như tiếng bước chân người bước đi. Thi thoảng từ xa là ánh đèn leo lắt từ phía bên kia hồ chiếu qua và kể cả hơi thở của mình cũng được nghe một cách rõ ràng.
Bình minh – Giây phút đáng giá nhất
Sáng dậy, mở mắt ra chỉ còn 8% pin, tranh thủ trả lời tin nhắn những người quan tâm bài đăng hôm qua, rồi bước ra ngoài lều. Mặt hồ phản chiếu ánh sáng ban mai, sương mù lãng đãng trên mặt nước. Một khung cảnh đáng để dừng lại, hít một hơi thật sâu và tận hưởng trọn vẹn.

Mình chụp thêm một vài tấm hình, lưu lại khoảnh khắc này. Không cần quá nhiều, chỉ vài bức đủ để khi nhìn lại có thể nhớ về một đêm đáng nhớ – một mình giữa thiên nhiên, không vướng bận điều gì.
Dọn dẹp lều trại, mình ngồi lại một chút bên bờ hồ, nhấp một ngụm nước, cảm nhận sự kết nối giữa bản thân và thiên nhiên. Một chút bình yên, một chút suy tư, không hẳn là niềm vui, cũng không phải nỗi buồn.

Mình đã thay đổi?
Trước đây, một chuyến đi như thế này có thể khiến mình vô cùng phấn khích, nhưng giờ đây, mình cảm nhận mọi thứ một cách bình lặng hơn. Không còn cảm giác bùng nổ, không còn sự háo hức, nhưng cũng không có nỗi cô đơn.
Có lẽ mình đang thay đổi, hoặc có lẽ mình đã nhìn cuộc sống với một góc nhìn khác. Những trải nghiệm như thế này cho mình một khoảng lặng để suy ngẫm, để lắng nghe chính mình, để nhận ra có những thứ không cần quá nhiều lời, chỉ cần cảm nhận bằng trái tim.
Nhìn lại, liệu mình có muốn trải nghiệm này một lần nữa?
Có thể có, có thể không. Nhưng điều chắc chắn là mình đã có một đêm đáng nhớ.
Tony Nguyen – 3/2/2025
