Hành Trình 100Km: Vượt Qua Giới Hạn
Không hiểu sao khi nhận được tấm Medal tôi không còn cảm giác háo hức phải đăng đàn lên mạng xã hội và tận hưởng cảm giác bản thân vừa bước qua một cột mốc mới. Nó không vô vị cũng chẳng còn cảm giác nôn nao nữa. Bản thân chìm đắm trong nốt suy tư ngẫm lại những gì đã bước qua, tất cả như 1 thước phim chiếu chậm vậy. Đó như một người vừa bước lên một nấc thang mới vậy. Vừa quen và vừa không quen.
Khi cảm xúc lắng xuống, Tony ngồi lại viết ra những dòng này như là cách để mình chia sẻ lại hành trình của mình đã đi qua. Nó không chỉ là nỗ lực của bản thân mà đó là lời tri âm gửi tới những người anh, chị em đã hỗ trợ Tony để giờ đây có thể ngồi lại viết ra được những dòng này.
❤️ Xin cảm ơn những người anh/ người thầy của tôi:
- Nguyễn Văn Long (đã giúp tôi những ngày đầu lúc em đang bị bạo bệnh)
- Anh Quý Founder MAF đã trao cho Tony cơ hội được tiếp cận toàn diện với phương pháp MAF
- Bác sĩ Lê Đức đã giúp Tony những lúc chấn thương và cố vấn cho Tony về việc tập luyện an toàn hạn chế chấn thương.
- Thầy Kevin đã dạy và truyền cảm hứng để em vững tin với con đường trường chay và thiền định.
- Anh Nguyên Sơ, một người anh với những cố vấn giá trị những ngày tập luyện cực kỳ chất lượng và chiến thuật thi đấu khi vào race.
- Các anh chị em trong nhóm MAF đã đồng hành với Tony từ lúc tập luyện cho đến khi thi đấu, đó là cú hích tinh thần giúp từng bước chân trong 100km em cảm giác mình không cô đơn.
- Cảm ơn anh Hoàng Tú (MAF) đã nhiệt tình chạy tới chạy lui lo lắng hỗ trợ dinh dưỡng cho em như người thân ruột thịt trong nhà. Thật sự rất cảm động.
Ngày Tony đăng ký 100Km chắc có lẽ cũng chẳng nghĩ là mình sẽ hoàn thành nó, chỉ một điều đơn giản là không làm thì thôi. Đã làm thì phải làm hết mình để vượt lên giới hạn bản thân. Bước vào chặng đường này cũng là cách để Tony dành nhiều thời gian để học và hiểu về cơ thể mình nhiều hơn, bỏ nhiều thời gian để lắng nghe từng hơi thở, nhịp tim và từng bước chạy. Dành thêm thời gian để tầm sư học đạo. Cứ thấy ai đã từng hoàn thành cự ly 100Km là mình say sưa xin tham vấn như một cơn nắng hạn gặp mưa rào vậy.
Quay ngược về 6 tháng trước khi cuộc đua bắt đầu. Tony tràn đầy tự tin hoàn thành, rồi một biến cố xảy ra, một chấn thương lưng làm gián đoạn gần 3 tháng tập, mọi thứ phải tập ở mức cầm chừng. Còn gần 3 tháng nữa đến lúc bước vào race nhưng mọi thứ gần như về con số 0 khi mà tổng tích lũy tuần chỉ rơi vào 30 – 50km/tuần. Lúc ấy dù biết là gần như bất khả thi để đi trọn một giáo án trọn vẹn. Đấy là lúc không còn áp lực nữa. Chỉ cố gắng tốt nhất có thể dựa trên hơi thở và nhịp tim, thể trạng cơ thể. Cho dù chạy được 10 hay 20km hay 50km cũng sẽ quyết vượt qua giới hạn ấy. Đó là lúc mà con người ta dễ gục ngã nhất, vì mọi thứ gần như đang đưa bản thân đi đến 1 lựa chọn là bỏ cuộc, và cuộc đời này nhìn lại ta đã nhiều lần bỏ cuộc và bỏ lỡ nhiều thứ. Đợt này thì không. Cho dù ta chỉ đến đấy và bước đi vài ba bước thôi thì cũng phải đến. Đó không phải là vấn đề một chặng đua mà còn là quyết tâm của bản thân để vượt qua nghịch cảnh.
“Đâu có ai biết là trong lúc này đã là trọn vẹn gần 1.5 năm từ ngày mình quyết định từ bỏ công việc công sở để về làm những việc mình yêu thích với mức thu nhập chỉ bằng 1/5 ngày trước. Và chính Marathon là người thầy luôn bên cạnh Tôi những lúc tôi cảm thấy cuộc sống bế tắc, lúc ấy đơn giản chỉ cần nhấc chân lên chạy thế là mọi chuyện trở nên đơn giản hơn. Chính Marathon mang tới cho tôi những người thầy mà giúp tôi cảm thấy cuộc đời này còn nhiều thứ ý nghĩa để phấn đấu sống trọn vẹn ý nghĩa cho dù ngày mai ra sao.”
Có thể nói 6 tháng xây dựng nền tảng MAF trước đó có thể nói là chìa khóa để giúp Tony có thể tiếp tục với giáo án trong tháng peaking với khối lượng khổng lồ. Chính nhờ kiên định với triết lý MAF mà Tony hoàn thành race này một cách tốt đẹp. Chính bản thân cũng không nghĩ là sau khi hoàn thành 100km, khi trở về chiều hôm đó vẫn đi công việc được. Và ngày hôm sau thì gần như hồi phục hoàn toàn. Nếu bạn nhìn vào track log sẽ thấy nhịp tim trung bình của mình chỉ rơi vào 128 cho toàn chặng. Không quá nhanh, cũng không chậm đến nỗi vượt quá Cut-off time của ban tổ chức. Mình hoàn thành trước Cut-off time 1h5p. Một con số vừa vặn để mình thưởng thức mọi khoảnh khắc trên đường đua, được nghe từng hơi thở của bản thân, được sánh bước cùng những con người huyền thoại, chỉ việc được sánh bước với họ thôi nghĩ tới đã thấy sướng rân ran cả người.
Đến bản thân cũng không còn nhớ chính xác bao nhiêu người đã đồng hành xuyên suốt, chỉ biết là những khoảnh khắc đó đã in sâu trong tâm trí và trái tim này, đôi khi chỉ là cùng nhau chạy dăm bảy bước chân, đôi khi 1 vài km, và cũng có lúc gần vài chục km. Lúc này mình không còn quan tâm về con số Km đã hoàn thành, mà chỉ quan tâm đến bước chân hiện tại. Cố gắng sao cho bản thân cảm thấy thoải mái, không bị chuột rút và đuối sức. Tất cả mọi kiến thức mà mình lĩnh hội được áp dụng một cách triệt để. Để rồi khi về đích đôi chân ấy vẫn băng băng tiến về đích.
Hiii Viết hơi dài. Nếu hữu duyên mình sẽ viết thêm về hành trình này ở những bài viết khác. Giờ thì lắng đọng lại rồi bước tiếp bước đi mới. Có thể 100Km là con số cuối cùng của giới hạn bản thân. Cũng có thể 110, 150,… hoặc đơn giản là về với cự ly quen thuộc. Thôi thì cứ để năm sau quyết. Còn 2025 Đến đây coi như khép lại.









